Theo định nghĩa của Bách khoa toàn thư mở Wikipedia thì "Lễ ăn hỏi, hay còn được gọi là lễ đính hôn, là một nghi thức trong phong tục hôn nhân truyền thống của người Việt. Đây là sự thông báo chính thức về việc hứa gả giữa hai họ, là giai đoạn quan trọng trong quan hệ hôn nhân: cô gái trở thành "vợ sắp cưới" của chàng trai, và chàng trai sau khi mang lễ vật đến nhà gái là đã chính thức xin được nhận làm rể của nhà gái, bắt đầu tập gọi bố mẹ xưng con." Định nghĩa là như vậy, nhưng cách thực hiện thì ở mỗi nơi lại một khác.
Là người Hà Nội vào nam công tác, tôi tình cờ được mời tham gia lễ ăn hỏi của một người bạn quê ở Đức Hòa, Long An (ngay sát TP Hồ Chí Minh). Dù đã có kha khá kinh nghiệm tham gia đám hỏi cũng như bê tráp khi còn ở ngoài bắc, thế nhưng những gì được chứng kiến tại mảnh đất Đồng Bằng sông Cửu Long này vẫn khiến tôi bất ngờ.
Bất ngờ đầu tiên đối với tôi là việc phân công đỡ tráp. Nếu như ở nhiều nơi, đây luôn được xem là một phần quan trọng nhất của đám hỏi thì tại đây, phải đến sát khi nhà trai tới, mọi người mới phát hiện ra là... hình như vẫn chưa có ai đỡ. Thế rồi tất cả những người trẻ đồng thời rảnh chân rảnh tay được huy động bằng hết. Từ bạn bè cô dâu cho đến anh, chị, em... thậm chí là cả... cô ruột, như đám hỏi mà tôi góp mặt. Bên cạnh đó, trang phục cũng không cần quá cầu kỳ kiểu "gái áo dài, trai... đóng hộp" như dân bắc. Chỉ cần ăn mặc không xuề xòa quá là được. Thêm một điều nữa là đội hình bê tráp của hai nhà đều có cả trai lẫn gái chứ không chia ra bên nam, bên nữ.
Anh: Đội hình đỡ tráp hai họ
Giữa trưa, dưới cái nắng oi ả, đoàn xe chở nhà trai mới tới. Lại một lần nữa, khác với những gì tôi đã biết, lễ vật được mang đến vô cùng đơn giản. Không bánh cốm, không bánh phu thê đã đành; mà rượu, chè, thuốc là cũng không. Thay vào đó là xoài, quýt và... một chiếc bánh ga tô hình trái tim. Sau đó, ở cuối buổi lễ, đích thân cô dâu chú rể đã chung tay cắt chiếc bánh này như người ta vẫn làm trong đám cưới vậy.
Anh: Lễ vật
Anh: Cô dâu chú rể chung tay cắt bánh
Theo quan sát của cá nhân tôi thì phần trịnh trọng nhất chính là phần "quan viên hai họ có nhời", cúng bái gia tiên và trao tặng nữ trang cho cô dâu. Cũng giống như ở ngoài bắc, không phải bố mẹ của cô dâu chú rể, mà chính các bác lớn, bác cả mới là người thay mặt trình bày. Tuy nhiên, lễ cúng bái có khác đôi chút khi hai bên thông gia không chỉ thắp nhang mà còn đặt lên bàn thờ đôi đèn cầy (nến) đỏ. Kế đó, khi mẹ chồng bắt đầu trao tặng nữ trang cho con dâu thì cô dâu mới chính thức xuất hiện trước mọi người. Những món quà mà mẹ chồng mang tới thường gồm đôi bông tai và dây chuyền.
Anh: Thắp đèn cầy.
Cuối cùng, sau khi mọi thủ tục hoàn thành thì cũng là lúc các bàn tiệc đã sẵn sàng. Tiệc của đám hỏi ở đây khá là tươm tất, có thể so sánh như một đám cưới nhỏ vậy. Đồ ăn phong phú và được bày lên liên tục. Cứ đĩa này hết sẽ được thay ngay bằng đĩa khác, kết thúc bằng một nồi lẩu. Ngoài ra, thay vì "1, 2, 3... dzô" bằng bia, chỉ có hai đồ uống để mọi người lựa chọn, một là rượu, hai là... trà đá. Và mặc cho trời đất nóng như đổ lửa, các bàn vẫn thiếu rượu đều đều...
Lẽ tất nhiên, rượu vào sẽ khiến con người ta trở nên "bốc" hơn. Lúc này, màn văn nghệ cây nhà là vườn mới chính thức bắt đầu. Lần lượt các chú, các bác thay nhau lên chúc mừng con trẻ bằng lời ca tiếng hát với đủ mọi thể loại, từ cải lương cho đến nhạc trẻ. Thậm chí, ngay cả hai ông bố, mấy phút trước còn nghiệm nghị là thế, hứng lên cũng vào góp vui ầm ầm. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được tham gia một chương trình văn nghệ như thế này trong một lễ ăn hỏi.
Anh: Bố cô dâu hát tặng hai con
Cuộc vui của hai họ kết thúc sau đó vài giờ, khi phái đoàn nha trai lên xe ra về và để lại... mình chú rể tiếp tục "đỡ" họ hàng nhà vợ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét