Có lẽ chẳng nơi nào tục lệ cưới hỏi lại đơn giản như ở đảo Bahamas ngoài khơi San Salvadore. Trai gái tự lựa chọn ăn ở và không chịu bất cứ sự ràng buộc nào.
Mùa xuân đến, các cô gái lên rừng hái nấm và là dịp để các chàng trai đi theo tán tỉnh. Điểm hẹn khi đã tìm được người hợp ý là một hốc đá kín đáo hay bên một dòng suối có đầy cây che kín. Sau buổi tán tỉnh, cô gái được mẹ dẫn về “nhà chồng”. Người mẹ trở về nhà với một ít tiền và lương thực coi như là sự đền đáp của chàng rể.
Như một loài hoa, các cuộc tình thường rất chóng tàn. Khi chia tay các cô nàng lại trở về nhà mẹ đẻ còn các chàng trai lại tiếp tục “lịch sử” mới của mình. Tuy nhiên, khi các nàng tại gia, phải để lại con cho bà ngoại nuôi rồi mới được “lên thuyền sang bến mới”.
Đối với người La Mã và Hy Lạp cổ đại, chiếc áo cưới màu trắng tượng trưng cho sự trinh bạch của cô dâu và thêm càng nhiều phù dâu, phù rể càng đánh lừa các vị thần xấu khiến họ khó có thể hại được cô dâu, chú rể.
Cô dâu Ai Cập cổ xưa được đeo nhẫn cưới vào ngón tay thứ ba bàn tay trái và một vòng bánh cưới truyền thống trên người, vì họ tin rằng vòng tròn là biểu tượng của sự bất diệt. Bánh cưới mang ý nghĩa của sự tốt đẹp và khả năng sinh sản; chút vụn bánh rác trên đầu cô dâu để chắc chắn một cuộc sống đầy đủ.
Thổ dân Equateur - Brazil sống theo chế độ mẫu hệ nên quyền lựa chọn hôn nhân thuộc về những cô gái. Tập tục cưới hỏi rất lạ, gia đình nhà gái phải đem lễ vật đến nhà trai gồm: sừng tê giác, một khúc ngà voi hay răng heo rừng… Nếu không đủ lễ vật để đáp ứng thì cô gái coi như đã có một đời chồng và sẽ ở giá suốt đời.
Vùng Pay Basque ở Tây Ban Nha cũng có tục lệ cưới hỏi kỳ quặc, thổ dân ở đây chỉ tổ chức lễ cưới khi một con cá voi (mà họ cho là vật linh thiêng). Họ tin rằng linh hồn cá voi có quyền lực giúp cho đời sống mỗi người được hạnh phúc hơn. Điều lạ là cá voi chết không đoán trước được nên có năm không có đám cưới nào, nhưng có năm có hơn hai mươi đám cưới cùng tổ chức một lúc. Và họ chỉ được gần gũi nhau khi đã chôn cất cá voi tử tế.
Vào đầu thế kỷ 17, tại đảo Kyushu - Nhật Bản, tục lệ cưới được các chàng trai tỏ rõ bằng hành động dũng cảm, gan dạ: Một mình trên chiếc thuyền lớn, vật lộn với sóng gió và bắt nhiều tôm cá sẽ được đằng gái gật đầu bằng lòng. Số tôm cá bắt được sẽ dành đãi hai họ. Đặc biệt, các sinh vật nghêu, sò, tôm, cua… được dùng làm lễ ra mắt thần biển.
Ở quần đảo Acores thuộc Bồ Đào Nha, tục lệ cưới có sắc thái huyền bí. Những đêm trăng sáng, đôi trai gái nhìn ra bờ biển, giới thiệu tên tuổi và cầu nguyện “thần ngư”. Nếu tín hiệu là một con cá bay vụt lên hoặc một cơn sóng thần ập đến: họ đã được sự đồng ý của “thần ngư”. Và trước khi động phòng, đôi vợ chồng mới phải làm một mâm cỗ tạ ơn biển cả, “thần ngư”.
Sống trong rừng già Brazil thuộc trung tâm Matto Grosso là vương quốc của đội nương tử quân Amazone. Nơi đây, “đêm ái tình” được tổ chức định kỳ trong năm. Trước “đêm ái tình” là cuộc tuyển lựa các tân nương. Nữ vương sẽ là người chọn sau cùng.
Theo lễ những chàng trai đã “trúng tuyển” sẽ được các nàng tặng một “murquita” (bùa hộ mệnh bằng da xanh). Đêm đến những cuộc mây mưa sẽ diễn ra. Sáng ra, mọi việc đâu vào đấy, các chàng trai trở về bộ tộc của mình và các nàng lại trở về “thánh địa” không đàn ông.
Cộng đồng người Swahili o Lamu (Kenya) là nơi có những nghi thức nhằm tôn vinh sắc đẹp và nâng cao ý nghĩa ngày trọng đại của lễ cưới. Trước lễ cưới nhiều ngày, cô dâu phải qua nhiều công đoạn để tôn tạo thêm sắc đẹp. Từ cổ trở xuống, lông trên cơ thể bị cạo sạch sau đó dùng dầu massage cơ thể rồi ướp hương thơm bằng tinh chất gỗ thơm.
Những phụ nữ khéo tay vẽ các màu hoa lá lên tay chân cô dâu. Có cả một phụ nữ lớn tuổi “Soma” dạy cho cô dâu nghệ thuật ái ân - nếu có thể bà này còn chờ phía dưới giường tân hôn để hỗ trợ trong trường hợp cặp uyên ương này chưa có kinh nghiệm. Chỉ trong đêm động phòng chú rể mới biết mặt cô dâu của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét